Hình ảnh
 
Quang gánh giữa lòng Phố Hội PDF. In Email

ngay 18-7


Thành phố Hội An( Quảng Nam) thu hút khách du lịch không chỉ với những gian nhà cổ mà còn với những con người bình dị với cuộc mưu sinh hàng ngày bên quang gánh tảo tần đã góp phần không nhỏ vào việc giữ hồn xưa phố cũ…

 

70 năm một gánh mì Quảng

Đã từ rất lâu, người dân Hội An hầu như quen với hình ảnh bà Nguyễn Thị Đỉnh (SN 1925) gánh mì Quảng bán quanh khắp nẻo đường. Bà Đỉnh là người gốc Cẩm Nam (Hội An), lấy chồng từ năm 18 tuổi và cũng bắt đầu hành nghề bán mì Quảng nuôi sống gia đình đã gần 70 năm nay. Theo lời bà kể, những tô mì Quảng trước năm 1975 hoàn toàn khác bây giờ. Ngày đó, nấu mì Quảng là một việc rất công phu, từ việc chọn gạo, xay ra thành bột đến việc tráng từng lá mì, rồi xắt ra cho thật đều tốn rất nhiều thời gian. Đấy là chưa kể việc đi mua tôm, cua đồng rồi sứa biển để nấu “nước nhưng” để chan vào mì.

Sau giải phóng, đất nước đổi mới, cuộc sống người dân phần nào ổn định hơn nhưng gánh mì của bà Đỉnh vẫn đều nhịp mỗi ngày. Nhờ gánh mì của bà, ba người con trai thành đạt nên người, cưới vợ, xây nhà cho họ. Trong ba người con dâu, bà chọn cô con dâu út- chị Đặng Thị Hà để “nối nghiệp”. Tính đến nay, chị Hà đã làm dâu nhà bà Đỉnh đã 26 năm, điều đó cũng có nghĩa chị đã theo gánh mì của bà Đỉnh suốt ngần ấy thời gian. Chị Hà chia sẻ: “Lúc mới về làm dâu, tui thường phụ mẹ chồng nhen nhóm bếp, chọn gạo, xay bột, tráng mì theo sự hướng dẫn của bà. Dần dần làm quen tay và thạo nghề, bà đưa tui đi bán cùng. Ngày nào cũng như ngày nào, từ sáng sớm hai mẹ con đã gánh mì đi. Cứ đi một đoạn là mẹ cất tiếng rao lanh lảnh “mì Quảng đây!... mì Quảng… ai mua không?”.

alt
Bà Nguyễn Thị Đỉnh và con dâu đang nhóm bếp lửa nấu món mì quảng.

Thời gian thấm thoát trôi, đất nước đổi mới, du lịch phát triển mạnh. Bà Đỉnh bảo con dâu không phải gánh mì đi bán khắp nẻo, thay vào đó là tìm một góc nhỏ gần nhà và ngồi lại bán. Mấy năm gần đây, chị Hà chọn cho mình chỗ bán ngay tại đường Thái Phiên, nơi có những cây bàng già tỏa bóng mát rượi. Ngày ngày, cứ độ 9 giờ sáng, chị Hà lại gánh mì ra bên đường và ngồi bán. “Mì ngày nay không như hồi trước nữa, tui không phải thức đêm tráng mì, thay vào đó là mua mì của người ta, còn mình chỉ việc nấu “nước nhưng” mà thôi. Mì bây giờ có trứng, tôm, thịt heo chứ không có sứa hay cua đồng của ngày xưa. Và tuy không có cua đồng, không có sứa, nhưng tô mì Quảng vẫn ngon mà thấm đượm như thời nào”- Chị Hà vui vẻ nói.

Gần 50 năm gánh giò hầm

Đến tuyến đường Thái Phiên, hỏi về bà Lê Thị Được (SN 1945) thì hầu như ai cũng biết. Bởi lẽ người dân ở đây đã quá quen thuộc với hình ảnh một bà lão gánh giò hầm đậu đen đi bán suốt gần 50 năm trời. Giò hầm đậu đen là món ăn được mẹ chồng của bà Được truyền lại kể từ lúc bà về Hội An làm dâu. Ngày trước, bà Được thường bán giò hầm ở chợ Hội An nhưng về sau bà chọn cách gánh bán dạo, vì như thế bà đỡ phải nộp tiền thuế chợ. Để nấu được món giò hầm, từ sớm bà Được đã phải dậy để nhóm bếp hầm đầu đen. Đợi đến lúc trời mờ sáng, bà ra chợ lựa chọn giò heo tươi về để nấu, bà Được bảo: “Sáng nào cũng phải ra chợ từ sớm để lựa giò heo ngon, như thế thì hầm ra nước mới ngọt và béo. Món giò hầm thì dùng với bánh mì, như thế thì chắc bụng hơn”.

alt
Bà Nguyễn Thị Đỉnh và con dâu kể lại những nẻo đường gánh mì đi bán khắp phố Hội.

Những năm đất nước bước vào thời kì đổi mới, khách ăn giò hầm của bà thường là công nhân bốc vác, làm thợ xây. Nhờ món nghề này, bà Được đã nuôi năm người con ăn học thành tài. Người thì làm kĩ sư xây dựng, người làm giảng viên, giáo viên… cuộc sống đã phần nào đầy đủ. Thế nhưng ngày ngày bà vẫn nấu giò hầm và mang đi bán, bởi như lời bà tâm sự: “Sống với món nghề này lâu rồi, nay cũng đã thành thói quen. Vì thế, không thể nào bỏ nghề, bỏ phố được!”. Bây giờ đã khác xưa, do đã có tuổi nên sức khỏe của bà Được phần nào giảm đi nhiều, thay vì gánh đi, bà chọn một góc nhỏ trên phố để ngồi bán. “Mỗi cách bán có thú vui riêng, nhưng nếu được trẻ lại, tui chọn cách gánh dạo đi khắp đường. Vì chỉ có như thế, tui mới biết mỗi ngày phố Hội thay đổi thế nào, ra sao…”.

Hội An từng ngày vẫn phủ thêm một lớp màu thời gian, từ lớp màu ấy mà khách thập phương ghé đến càng nhiều. Nhưng để giữ mãi những “hồn phố” như cụ Đỉnh, cụ Được… thì có lẽ dấu chấm hỏi đang xoáy sâu vào tâm khảm họ, chỉ có thế hệ sau này mới trả lời được.

NHƯ TRANG

http://congluan.vn

 

Cập nhật ngày Thứ năm, 18 Tháng 7 2013 07:13